I. Tác giả, tác phẩm

1. Người sáng tác (các em tìm hiểu thêm phần ra mắt tác mang Thanh Tịnh trong SGK Ngữ văn 8 Tập 1).

Bạn đang xem: Soạn văn lớp 8 tôi đi học

2. Tác phẩm

* Văn bản Tôi đi học thuộc thể các loại truyện ngắn, được in ấn trong tập Quê mẹ, xuất bạn dạng năm 1941.

* nắm tắt

Văn bản Tôi đi học kể về mọi kỉ niệm của nhân vật dụng “tôi” vào buổi tựu ngôi trường được hồi ức lại. Đó là một trong những buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh. Tuyến đường đến ngôi trường của chú nhỏ nhắn ấy vốn thân thuộc nhưng ngẫu nhiên trở cần lạ lẫm. Trong giây lát vui háo hức pha lẫn hồi hộp, e dè, chú bé có đông đảo ý suy nghĩ thật non nớt, ngây thơ: “Chắc chỉ có bạn thạo mới cầm nổi cây bút thước”. Vào bộ áo xống mới, nhân đồ dùng “tôi” càng “thấy mình trọng thể và đứng đắn hơn”, những xem xét nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng xốp bồng bềnh. Lúc tới trường, nghe bố hồi trống, lòng chú nhỏ nhắn lo hại vẩn vơ, sợ số đông điều mới mẻ và lạ mắt và trở ngại trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp vang lên, khuyến khích hồ hết chú chim non vào lớp. Nhân đồ vật “tôi” trong chốc lát đã òa khóc, mà lại người bà mẹ đã thanh thanh giúp nhỏ vào lớp. Chú bé xíu nhìn bàn ghế, chú ý người các bạn ngồi ngoài và cảm thấy thân thuộc dẫu chưa lúc nào gặp gỡ. Rồi quàng tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần mẫu chứ thầy giáo viết: “Tôi đi học”.

* tía cục

Văn bản Tôi đi học được chia thành 3 đoạn:

Đoạn 1: từ trên đầu => “trên ngọn nước” : trung khu trạng nao nức về kỉ niệm của buổi tựu ngôi trường đầu tiên.Đoạn 2: tiếp => “tôi cũng lấy làm cho lạ” : cảnh quan sân trường xã Mĩ Lí ngày khai trường.Đoạn 3: còn sót lại : cảm giác nhân đồ gia dụng “tôi” lúc vào lớp.

II. Chỉ dẫn soạn bài

Câu 1:

* những điều đang gợi lên trong tâm nhân vật dụng “tôi” kỉ niệm về buổi tựu trường đầu tiên: tiết trời cuối thu, lá rụng ở ngoài đường nhiều, trên không tồn tại những đám mây bàng bạc.

* hầu hết kỉ niệm được tác giả diễn tả theo trình trường đoản cú thời gian:

Từ hiện tại hồi tưởng về quá khứ: khí hậu cuối thu, hình hình ảnh em nhỏ đến trường.Dòng hồi tưởng của nhân đồ vật “tôi” về tuyến phố cùng bà bầu đến trường.Cảm giác của nhân đồ “tôi” khi nhìn thấy ngôi trường trong thời gian ngày khai giảng.Tâm trạng hồi vỏ hộp của nhân đồ vật “tôi” khi ngồi vào chỗ của chính mình trong buổi học tập đầu tiên.

Câu 2:


Những hình ảnh, cụ thể chứng tỏ chổ chính giữa trạng hồi hộp, cảm giác bỡ ngỡ của nhân vật dụng “tôi” khi cùng mẹ đi trê tuyến phố đến trường, lúc nghe gọi tên và khi cần rời bàn tay chị em cùng các bạn đi vào lớp, khi ngồi vào lớp đón giờ học đầu tiên là:

Con con đường này tôi sẽ quen đi lại lắm lần, tuy nhiên lần này tự nhiên thấy lạ, cảm thấy bao gồm sự đổi khác lớn trong lòng.Trong mẫu áo vải cho dù đen, cảm xúc mình trọng thể và đứng đắn.Có ngay loại ý nghĩ vừa trẻ trung vừa ngây thơ: dĩ nhiên chỉ người thạo new cầm nổi cây bút thước. Thấy trường Mĩ Lí vừa xinh xắn, vừa oai nghiêm, sảnh rộng, mình cao hơn nữa trong những buổi trưa hè đầy vắng ngắt lặng, sảnh trường rầm rịt người, ai cũng tươi vui, sáng sủa.Cảm thấy run sợ vẩn vơ trước ngôi trường bé xíu nhỏ.Giật mình, sợ hãi khi nghe thầy điện thoại tư vấn tên.Cảm thấy lo sợ lúc chuẩn bị rời xa bàn tay mẹBước vào số chỗ ngồi vừa tưởng ngàng, vừa hào hứng.

Câu 3:

Thái độ, cử chỉ của không ít người lớn (ông đốc, thầy giáo chào đón học trò mới, những phụ huynh) mô tả sự quan lại tâm, yêu thương, chăm lo đặc biệt so với thế hệ trẻ con – những thiếu nhi tương lai của khu đất nước.

Câu 4:

Hình ảnh so sánh được công ty văn sử dụng:

“Tôi quên cầm cố nào được cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong thâm tâm tôi… giữa khung trời quang đãng” => cảm tình đẹp đẽ, trong sạch của cậu bé bỏng ngày đầu tiên đi học.

“Ý nghĩ ấy loáng qua trong trí tuệ tôi thanh thanh như một làn mây lướt ngang” => tâm hồn ngây thơ, mộng mơ của trẻ con không buộc phải bận tâm quá nhiều vào điều gì.

“trường Mĩ Lí vừa xinh xắn,vừa tôn nghiêm như loại đình xóm Hòa Ấp” => mẫu nhìn xinh xắn của trẻ thơ về ngôi trường.

“Họ như con chim con đứng bên bờ tổ, quan sát quãng trời rộng ý muốn bay mà lại còn ngập ngừng, e sợ” => sự non nớt, ngỡ ngàng và những ước mơ, khát vọng cất cánh cao, bay xa của học tập trò.

“Họ thèm dềnh dàng và ao ước thầm được giống như các người học trò cũ, biết lớp, biết thầy nhằm khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ” => ước muốn được trưởng thành, được cứng cáp.

Xem thêm: Giải Vở Bài Tập Toán Lớp 5 Bài 167 : Luyện Tập Trang 116,117,118

Câu 5:

* Đặc sắc nghệ thuật và thẩm mỹ của truyện ngắn này:

Đan xen tự sự, miêu tả, bố cục chặt chẽ, thống nhấtMang hóa học thơ sắc sảo và nhẹ nhàngNhững hình ảnh so sánh, nhân hóa đầy thú vị

* Theo em, sức lôi kéo của tác phẩm đến từ:

Tình huống truyện hấp dẫnCảm xúc trong sáng, chân thực của nhân vậtHình hình ảnh đẹp đẽ, ngay gần gũi.