Thể thơ: Thơ mới bảy chữThời kỳ: Cận đại2 tín đồ thích: Minh Cao, hieuday93Từ khoá: thơ sách giáo khoa (561) Ngữ văn 11 <2007-2020> (25)
- Bạch Đằng giang phú (Trương Hán Siêu)- giờ thu (Lưu Trọng Lư)- Mời ăn uống trầu (Hồ Xuân Hương)- tiễn đưa (Tản Đà)- Thăm mả cũ bên đường (Tản Đà)
*

Đêm qua chẳng biết gồm hay không,Chẳng đề nghị hoảng hốt, không mơ mòng.Thật hồn! thật phách! thiệt thân thể!Thật được lên tiên – sướng kỳ lạ lùng.Nguyên lúc canh ba nằm một mình,Vắt chân bên dưới bóng ngọn đèn xanh.Nằm buồn, ngồi dậy đun nước uống,Uống kết thúc ấm nước, nằm ngâm văn.Chơi văn ngâm ngán lại nghịch trăngRa sân thuộc bóng đi tung tăngTrên trời thốt nhiên thấy nhì cô xuốngMiệng mỉm cười mủm mỉm cùng nói rằng:- “Trời nghe hạ giới ai ngâm nga,Tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà!Làm Trời mất ngủ, Trời đương mắngCó tuyệt lên đọc, Trời nghe qua.”Ước mãi hiện thời mới gặp mặt tiên!Người tiên nghe tiếng lại như quen!Văn chương nào bao gồm hay cho lắmTrời sẽ sai call thời đề nghị lên.Theo hai cô tiên khởi hành mâyVù vù không cánh cơ mà như bay.Cửa son đỏ chói, oai nghiêm rực rỡThiên môn đế khuyết như thể đây!Vào phát hiện ra Trời, sụp xuống lạyTrời không nên tiên cô gái dắt lôi dậy.Ghế bành như tuyết vân như mâyTruyền cho văn sĩ ngồi nghịch đấy.Chư tiên ngôi quanh đã tĩnh túcTrời không nên pha nước nhằm nhấp giọng.Truyền đến “văn sĩ phát âm văn nghe!”- “Dạ bẩm lạy Trời nhỏ xin đọc.”Đọc hết văn vần sang trọng văn xuôiHết văn thuyết lí lại văn chơiĐương cơn khoái chí đọc sẽ thíchChè trời nhấp giọng càng tốt hơi.Văn lâu năm hơi tốt ran cung mây!Trời nghe, Trời cũng lấy có tác dụng hay.Tâm như nở dạ, Cơ lè lưỡiHằng Nga, Chúc thiếu nữ chau đôi màySong Thành, tè Ngọc lắng tai đứngĐọc xong xuôi mỗi bài bác cùng vỗ tay.- “Bẩm con không đủ can đảm man cửa ngõ TrờiNhững áng văn bé in cả rồiHai quyển Khối tình văn thuyết líHai Khối tình con là văn chơiThần tiên, giấc mộng văn tè thuyếtĐài gương, Lên sáu văn vị đờiQuyển Đàn bà Tàu lối văn dịchĐến quyển Lên tám nay là mườiNhờ Trời văn bé còn cung cấp đượcChửa biết con in ra mấy mươi?Văn sẽ giàu thay, lại lắm lốiTrời nghe Trời cũng bật ảm đạm cười!Chư tiên hy vọng tranh nhau dặn:- “Anh gánh lên đây bán chợ Trời!”Trời lại phê cho: “Văn thiệt tuyệt!Văn trần được đà chắc có ít!Nhời văn chuốt rất đẹp như sao băng!Khi văn hùng dạn dĩ như mây chuyển!Êm như gió thoảng, tinh như sương!Đầm như mưa sa, lạnh như tuyết!Chẳng hay văn sĩ tên họ gì?Người làm việc phương nào, ta chưa biết.”- “Dạ, bẩm lạy Trời nhỏ xin thưaCon tên khắc Hiếu bọn họ là NguyễnQuê ở Á châu về Địa cầuSông Đà núi Tản nước phái mạnh Việt.”Nghe chấm dứt Trời ngợ một cơ hội lâuSai bảo thiên tào lấy sổ xét.Thiên tào tra sổ xét vừa xongĐệ sổ lên trình Thượng đế trông- “Bẩm quả tất cả lên Nguyễn tương khắc HiếuĐày xuống hạ giới vì tội ngông.”Trời rằng: “Không buộc phải là Trời đày.Trời định sai con một câu hỏi nàyLà việc “thiên lương” của nhân loại,Cho nhỏ xuông thuật thuộc đời hay.”- “Bẩm trời, cảnh nhỏ thực nghèo khóTrần gian thước khu đất cũng không cóNhờ Trời năm xưa học ít nhiềuVốn liếng còn một bụng văn đó.Giấy người mực khách thuê mướn người inMướn shop người buôn bán phường phố.Văn chương hạ giới tốt như bèoKiếm được đồng lãi thực rất khó.Kiếm được thời ít tiêu thời nhiềuLàm mãi xung quanh năm chẳng đầy đủ tiêu.Lo nạp năng lượng lo mặc không còn ngày thángHọc ngày một kém tuổi càng caoSức vào non yếu ko kể chen rấpMột cây đậy chống tứ năm chiều.Trời lại sai con thao tác làm việc nặng quáBiết làm có được mà dám theo.”Rằng: “Con ko nói Trời đang biếtTrời dẫu ngồi cao, Trời thấu hếtThôi nhỏ cứ về nhưng làm ănLòng thong chớ ngại đưa ra sương tuyết!”Vâng nhời Trời dạy, lạy xin raTrời sai Khiên Ngưu đóng góp xe tiễnXe trời đã chực kế bên thiên mônChư tiên theo ra cùng tiễn biệtHai hàng luỵ biệt giọt sương rơiTrong xuống trần gian xa dặm khơiThiên tiên sinh hoạt lại, trích tiên xuốngTheo đường không khí về trằn ai.Đêm khuya khí thanh sao thưa vắngTrăng tà gửi lối về non Đoài.Non Đoài đã tới quê è cổ giớiTrông lên chư tiên không hề ai.Tiếng gà xao xác, tiếng fan dậyGiữa sảnh còn đứng riêng rẽ ngậm ngùi.Một năm cha trăm sáu mươi đêm,Sao được mỗi tối lên hầu Trời!