Dữ dội với dịu êmỒN ÀO VÀ LẶNGlẽSóng ko hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể.

Bạn đang xem: Dữ dội và dịu êm ồn ào và lặng lẽ sóng không hiểu nổi mình sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi làm sao sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâuEm cũng ko biết nữaKhi làm sao ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâuCon sóng bên trên mặt nướcÔi nhỏ sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả vào mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương BắcDẫu ngược về phương NamNơi nào em cũng nghĩHướng về anh- một phương

Ởngoài cơ đại dươngTrăm ngàn bé sóng đóCon như thế nào chẳng tới bờDù muôn vàn cách trở

Cuộc đời tuy nhiều năm thếNăm mon vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn cất cánh về xa

Làm sao được chảy raThành trăm nhỏ sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuÐể ngàn năm còn vỗ

Thơ Xuân Quỳnh khởi sắc rất riêng, trong số những nhà thơ nữ của Việt Nam, đólà: chân thật cùng đam mê mãnh liệt. Trong thơ chị cháy lên loại sắc màu củamột thế giới lung linh, thế giới tình yêu. Thơ Xuân Quỳnh, thơ tình XuânQuỳnh là niềm ước mơ hạnh phúc. Thơ Xuân Quỳnh rất tình, rất đời cùng rấtđàn bà bởi niềm thèm khát ấy. Nói đến khát khao hạnh phúc trong thơ XuânQuỳnh tất cả nghĩa là nói đến "Sóng".

Tìnhyêu- vốn là đề tài muôn thuở. Xuân Diệu- đơn vị thơ của tình yêu- tất cả bàithơ nổi tiếng "Biển". Còn Xuân Quỳnh, chịmượn hình tượng "sóng" để diễn tả những cảm xúc, trạng thái củangười phụ nữ khi yêu. "Biển" của Xuân Diệumạnh mẽ, dữ dội với nồng nàn, bộc lộ một tình thân rất nam tính. Còn "Sóng"của Xuân Quỳnh thì đậm tính chất nữ tính, nhẹ nhàng, thành tâm mà vẫnnồng nàn, thiết tha.

Dữ dội với dịu êmỒN ÀO VÀ LẶNG LẼSóng không hiểu nổi mìnhSóng đưa ra tận bể.

Bao trùm bài thơ, lan toả khắp bài bác thơ là hình tượng "sóng". Âmhưởng bài bác thơ là âm hưởng của nhỏ sóng dạt dào, nhịp nhàng. Nhịp của consóng vỗ bờ triền miên, vô hồi giỏi nhịp của tiếng lòng thi sĩ- nhân vật chủthể- đang yêu với khao khát yêu. Mỗi trạng thái của trung ương hồn người phụ nữđang yêu tất cả thể tìm thấy sự tương đồng ở một khía cạnh như thế nào đó của consóng. Nhỏ sóng ấy khao khát, xuất xắc chờ sự "xoay vần" của con Tạo nữa.Trái tim ấy kiên quyết "tìm ra tận bể", tìm kiếm đến độ nâng cao nhấttrong tình yêu, để kiếm tìm hiểu, để tìm hiểu và để yêu.

Khátvọng tình thương là chuyện của muôn đời, muôn người, nhưng mãnh liệt nhất làcủa tuổi trẻ, như bao gồm nhà thơ viết:

Nếu phải chia cho người yêu thương mộtnửaThì em ơi nhận lấy khoảng đời đầu

Ðã yêu thương làkháo khát, là bồi hồi

Ôi bé sóng ngày xưaVà bữa sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ.

Nhận ra trạng thái khác của mình, người phụ nữ kiên quyết search hiểu,"tìm ra tận biển", tận bến bờ sâu thẳm của tình yêu. Thế nhưng"tình yêu gồm những lý lẽ mà lại lí trí không vấn đề gì giải say đắm nổi".Tình yêu đầy túng thiếu ẩn, và bởi vì nó túng ẩn vì thế nó lại càng đẹp với lạicàng là nỗi mong ước của nhỏ người:

Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâuEm cũng ko biết nữaKhi như thế nào ta yêu thương nhau

Nữ thi sĩ người Bungaria Blaga Ðimitrôva- đã nói "Ta đi kiếm tìm mình chota và cũng là tìm ta cho chính ta nữa". Xuân Quỳnh mang đến rằng: "Yêulà đi tìm kiếm một nửa của mình, cũng đó là đi tìm mình". Như thếtình yêu khiến cho con người ta hoàn thiện hơn, đẹp hơn. Tình thân cũng làmcho con người ta băn khoăn về sự bắt đầu, sự khởi nguồn của nó. Thế nhưng:"Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?" (Xuân Diệu). Cùng cóngười thốt lên: "Có gì lạ thừa đi thôi!", còn Xuân Quỳnh,chị bộc bạch một giải pháp hồn nhiên, rất bé gái, nhẹ nhàng, bối rối lẫn chútđắm say, ngọt ngào pha lẫn hơi nũng nịu:

Em cũng không biết nữa khi nào ta yêu thương nhau

Nhà thơ, cũng như bao người phụ nữ khác, đều ko có gì trả lời được. Emyêu anh tự bao giờ, em cũng chẳng biết nữa. Gồm lẽ là từ nỗi nhớ về anh dadiết. Bởi đã yêu thương là nhớ:

Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi nhỏ sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ được

Vẫn là hình tượng "sóng". Sóng nhớ bờ, ngày đêm không thôi dàodạt. Cũng như em:

Lòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức

Ca dao xưa cũng viết về nỗi nhớ lúc yêu:

Ðèn thương nhớ aiMà đèn chẳng tắtMắt thương nhớ aiMắt ngủ chẳng yên

Nhà thơ Chế Lan Viên miêu tả nỗi nhớ cũng rất hay:

Anh không ngủ. Hẳn do em đangnhớMột trời sao rực cháy giữa đôi taAnh thức giấc. Mang lại lòng em lặng gióCho sao trời yên ổn rụng một đêm hoa

Hai câu thơ được tách riêng thành một khổ thơ như nỗi lòng, trung tâm trạng củathi sĩ bấy giờ. Trung tâm trạng ấy lan sang người đọc. Thiết tha, sâu lắng vàmãnh liệt.

Yêu ko chỉ là nhớ. Yêu là sự thuỷ chung, son sắt, dẫu xa giải pháp ngàn trùng."Khoảng cách trong tình thân cũng như gió với lửa, dập tắt ngọn lửanhỏ nhưng thổi bùng ngọn lửa lớn" (ngạn ngữ). Tình cảm của đơn vị thơmãnh liệt với sâu đậm. Nỗi nhớ vào thơ chị gắn với khái niệm thời gian vôtận và không khí vô cùng. Với thời gian, nó không có ngày đêm. Với khônggian, nó chẳng tất cả nhiều phương hướng; chỉ có một phương thôi- đó là anh.Hai người yêu nhau luôn hướng về nhau. Họ là mặt trời soi rọi cho nhau vàonhững buổi sớm với là mặt trăng sưởi ấm những đêm khuya.

Nhưng tình thân sẽ chỉ là lãng mạn, tình yêu ko thực sự là tình yêu theođúng nghĩa nếu nó xa rời thực tế- cuộc đời. Nhưng cuộc đời vốn nhiều nỗitrái ngang. Mặt cạnh hạnh phúc, tình yêu cũng là đau khổ. Nhưng ko phảivì thế mà tình yêu hèn đi đường nét đẹp với sự xinh xinh của nó. Trái lại tìnhyêu càng trở phải huyền diệu hơn khi nó vượt qua mọi giông bão của cuộcđời. Ðó là khát vọng mà con người luôn hướng tới.

Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn cất cánh về xa

Khát khao được hướng tới tình thương đích thực, hướng tới sự vĩnh cửu củatình yêu thương trở buộc phải mãnh liệt. Và ở khổ thơ cuối cùng, biểu tượng"sóng" đã trở thành nơi cất giữ niềm ước mong mạnh mẽ.

Xem thêm: Regularization Là Gì - Regularized Loss Minimization

Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuÐể ngàn năm còn vỗ

Thơ Xuân Quỳnh là tiếng hát của trái tim đắm đuối trong sóng nhạc tìnhyêu. Ðọc thơ tình của chị, người ta ước mơ yêu, khát vọng hạnh phúc.Người đàn bà ấy cho dù đã trải qua nhiều nỗi truân chuyên, thế nhưng giôngbão bao nhiêu thì chị lại càng sống hết bản thân bấy nhiêu. Chị sống đến tìnhyêu, hơi thở của chị là hơi thở của tình yêu, "một tình thương dùđã đi qua mọi va chạm, mọi đau đớn của cuộc đời cơ mà vẫn khát khao, vẫnchờ đợi tình thân bằng cả sự trinh bạch của trọng tâm hồn. Chiếc mà không một sựtàn phá, va đập nào của thời gian cùng cuộc đời chạm tới được".

(Lời bình của Hà thị Hải,báo Phụ nữ Việt phái mạnh tháng 1/2002)

Chuyên mục nàyđược cập nhật vào thứ Tư sản phẩm tuần

*

Thông tin bên trên mạng NetcodoMọi bỏ ra tiết xin vui lòng liên hệ tạiBan Biên Tập Mạng NetcodoÐiện thoại: (54)847247 - e-mail Intranet: quantri